Tôi vẫn nhớ như in ánh mắt tiếc nuối của người bạn thân khi kể về việc bố cậu ấy đổ bệnh đột ngột. Cậu ấy nói giá như trước đây quan tâm hơn đến những dấu hiệu mệt mỏi nhỏ nhặt của bố, giá như cậu ấy chú trọng bồi bổ cho bố sớm hơn thì có lẽ mọi chuyện đã khác. Câu chuyện ấy như một hồi chuông thức tỉnh tôi. Trước đây, tôi thường biếu bố mẹ tiền hoặc những món đồ gia dụng hiện đại vào mỗi dịp lễ tết. Nhưng rồi tôi nhận ra, ở cái tuổi xế chiều, thứ cha mẹ cần nhất không phải là vật chất xa hoa mà là một cơ thể khỏe mạnh để vui vầy cùng con cháu.
Từ đó, tôi thay đổi cách quan tâm của mình. Những món quà tôi mang về nhà giờ đây là những gói nấm linh chi đỏ au giúp ổn định huyết áp, là hũ đông trùng hạ thảo để bố bồi bổ phổi hay chút táo đỏ, kỷ tử để mẹ nấu chè an thần. Niềm hạnh phúc của tôi đơn giản chỉ là thấy mẹ khoe dạo này ngủ ngon hơn, bố thấy khỏe khoắn đi bộ thể dục mỗi chiều. Chăm sóc sức khỏe cho cha mẹ không chỉ là trách nhiệm, mà là cách chúng ta “mua” thêm thời gian để được ở bên cạnh những người yêu thương nhất. Đầu tư cho sức khỏe chưa bao giờ là khoản đầu tư lỗ vốn, nhất là khi nó dành cho gia đình.
